Tôi đang trong nhà cùng ngồi bên trên chiếc ghế đá nhìn chiếc người hỗ tương.Chình họa tối TPhường.Sài Gòn hơi ầm ĩ cùng với giờ đồng hồ xe pháo chạy ko ngớt với ánh đèn sáng sủa rực một góc con đường,xa xa thấy loáng vài ku ttốt trâu đang biểu đạt phong thái bởi bài toán phóng xe pháo cà tàng nlỗi thằng khùng ra làn mặt đường xe pháo download.Đêm nay đối với tôi cũng chỉ nhỏng phần đông tối không giống :ngồi một mình,rkhông nhiều dung dịch cùng chờ gió đợi tới giờ G.Chậu phong lan treo trên giàn cây lan ra một hương thơm thơm thật dụi vơi,nụ hoa e ấp nnghỉ ngơi trong tối nhỏng dáng vẻ một thiếu phụ đã e thẹn khi lần trước tiên chạm mặt mặt fan không giống giới.Chợt,loại Smartphone bỏ lên trên bàn reo ồn ào,kệ nó tôi cũng chẳng bao gồm hứng thú nhằm nghe.“Anh hứa hẹn vẫn gửi em đi trong cả cuộc sống,nhưng sao không gửi được phần đường em đi.Anh nói đang ôm em Khi gió đông về nhưng giờ đây 1 mình em đứng trong mưa”Tiếng chuông ồn ào thừa,và tôi chẳng say đắm ầm ĩ chút nào,đành nhấc thiết bị thôi.Số của em Uyển Vnạp năng lượng,tôi thốt nhiên bi hùng cười,Shop chúng tôi chia ly cũng cũng thọ nhưng thỉnh thoảng em vẫn nắm kiếm tìm bí quyết liên lạc với tôi.Thật là 1 Việc có tác dụng sai lầm,tuy nhiên thôi,để xem em ấy nói vật gì.

Bạn đang xem: Tình yêu và ŧìиɦ ᗪu͙ƈ


Hồi Ký Voz
2/26
Cmùi hương 2: Tôi trễ cuộc hứa cùng với em Hạnh rồi
Chiếc điện thoại bên trên bàn vang lên phiên bản nhạc “xin lỗi tình yêu” làm cho tôi giật mình cùng hình hình họa em Uyển Vnạp năng lượng đã và đang bặt tăm.Nhìn vào screen,chết cha,trễ hứa với Hạnh rồi.Tôi bắt trang bị,một giọng nói hờn dỗi vang lên:_Anh vẫn làm gì vậy! em ngóng anh nãy giờ_Ừ! anh có chút ít Việc bận,anh cho tới ngay tắp lự nèTtốt gấp bộ đồ quần áo đã ủi sẵn,tôi leo lên dòng con heo màu sắc mận chín,chú ý nó thngơi nghỉ nhiều năm cùng chạy bên Hạnh.Em Uyển Văn uống có tác dụng tôi bỏ quên em Hạnh,hàiHạnh là cô bé nhỏ quê nơi đâu kia trên mảnh đất miền Trung,lên TP. Sài Gòn trọ học tập.Tôi chỉ nhớ đến cầm vì dịp em đang mải nói về hầu hết cánh đồng lúa quê em thì tôi sẽ bận ngắm 2 dòng đèn lồng đang mịn màng khấp khểnh sau loại áo co dãn thấp tài chánh em.Em đang học tập Đại Học Sư Phạm với mong ước ra ngôi trường đang về lại quê bản thân thắp sáng tương lai cho cầm hệ mai sau.Tôi cũng hy vọng thế!.Em rất có thể ko xin xắn bằng em Uyển Văn nhưng lại cũng rất có thể gọi là rất đẹp.Mặc cho dù miền Trung nắng nóng gió dẫu vậy nước da của em ko cho tới nỗi black thui nlỗi mấy ông cùng quê em nhưng mà tôi hay gặp mặt,em gồm nước da bánh mật rất trẻ trung và tràn đầy năng lượng,gương mặt hồn nhiên,đôi mắt tin nghịch cùng cái miệng điệu đà được đặt lên trên một body nhỏ tuổi nhắndẫu vậy bằng vận cùng với cha vòng chỉ ra rõ nét.Tôi thân quen em trong những khi đã đứng chực trước cổng Sư Phạm tìm anh bạn rủ cà phê.Em dịp kia đang dắt cái xe giẫm cà tàng bể bánh của mình ra khỏi trường,tôi bị choáng ngợp vị cái áo nhiều năm màu xanh lơ bó tiếp giáp khung hình căn tròn của em có tác dụng nổi lên đa số mặt đường cong giỏi mỹ cùng cùng với mái tóc rập rình trong gió và thú vui thiệt tươi.Không thể như thế nào tôi bỏ qua được nhưng cũng chẳng bắt buộc đứa bạn lấy info,tốt nhất là bản thân tự làm cho.Nếu chúng ta nghĩ về tôi là 1 thằng “bắt cá nhì tay” thì các bạn lầm to lớn,thời gian tôi tán em Hạnh thì tôi đang kịp goodbye một em bên học viện Hàng Không rồi nên lúc ấy tôi vẫn tồn tại cô đơn.
_Anh làm gì cơ mà thừ bạn ra vậy-em Hạnh nói cùng với tôi bởi một giọng miền nam bộ rõ rệt_Không có gì! anh bận chút_Bận gì?_Nghĩ về em!-câu này tôi nói thiệt lòng_XạoVà Shop chúng tôi liên tục mẩu chuyện đang dang dnghỉ ngơi của bản thân mình,mà lại thật ra thì chỉ có bản thân em nói còn tôi thì sẽ bận nhìn loại khác giỏi hơn.Quán này msinh hoạt nhạc cũng chất phết:“Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cũ,bàn tay em mấy thuở đôi mắt xanh xao”,Giọng ca Khánh Ly vẫn đang còn một sức cuốn hút mang đến tuyệt vời qua thời gian,mang đến nỗi thời buổi này vẫn có kẻ tê mê giọng hát của bà dù tuổi sống hắn còn thất bại cả tác phđộ ẩm xa rung lắc.Nhạc xuất xắc,cửa hàng cũng đẹp mắt vì chưng được trang trí bằng hầu như khóm hoa giảm tỉa công tích,làm việc mỗi bàn cũng đều có một cái lọ hoa nhỏ màu trắng với cùng một cành hồng e lệ nghỉ ngơi trong.Dại gì mà không Call một ly cà phê phin nhỉ? Mùi cà phê cũng thơm ác làm cho tôi quên cả sự hiện hữu của em Hạnh cùng cả dòng ý định làm gì em ấy tôi nay nữa.Mặc,giờ đồng hồ tôi không hề cảm giác của một con thụ săn mồi nữa mà lại dường như tôi chỉ là bé thú bé dại bị thương thơm đã tra cứu mọi cách chạy trốn.Tấm hình về tình ái đầu của tôi vươn theo làn khói dung dịch len lách xâm nhtràn lên lao động trí óc để cho bao tê mê muốn du͙ƈ vọиɠ của tớ nhỏng tiêu tan cả,tôi chỉ là một kẻ không thắng cuộc đang thai víu tìm kiếm lấy loại đồn đãi cứu giúp sinc của cuộc đời.

Xem thêm: Sex Bao Nhiêu Lần Trong Một Tuần Thì Có Lợi Cho Sức Khỏe? Chỉ Số Tần Suất Quan Hệ Tốt Cho Từng Độ Tuổi


_Cũng tối rồi,thôi bản thân về đi em_Anh giận em cthị xã gì hả_Không!_Chứ đọng sao nhưng anh đòi về nhanh chóng vậy_Anh bậnTôi chsống Hạnh về trong sự im lặng của nhì đứa.Trên lối đi,chỉ gồm tiếng xe đua,tiếng gió rkhông nhiều sở hữu theo khá rét phả cùng mặt tôi,một phân tử mèo gì đó vô tình cất cánh vào đôi mắt khiến cho một giọt lệ của mình chực trào ra bên ngoài.Tôi ko chnghỉ ngơi Hạnh về đơn vị,mà lại thực ra tôi cũng ko định như thế,tôi cứ đọng kéo ga mải miết trên mọi những nẻo mặt đường,đi một cách vô định,đi nhỏng thể tôi đang làm việc trốn,nhưng tôi chạy trốn đồ vật gi new được chứ đọng.Tôi ko rõ,chỉ biết siết ga mãi miết.Cơn gió vô tình thổi vào mái đầu tôi làm nó phất phơ trước khía cạnh càng tạo cho thêm cung mặt đường thêm mờ ảo.Tại sao cuộc sống lại chiếm thiếu tính người tôi yêu dấu độc nhất khiến cho tôi biến chuyển một bé tín đồ lầm lỗi mang lại gắng này,vì sao ông cho tôi một giấc mơ đẹp tuyệt vời vời rồi tất tả hất đổ nó trong những lúc tôi còn đã đắm chìm trong men say hạnh phúc?quá nhiều câu hỏi tại sao,vô số thiết bị tôi tất yêu hình dung được.Mắt tôi nhòe đi do các kỷ niệm của một thời tôi yêu thương thật trong sáng với cùng 1 tình yêu đau khổ vốn từ khóa lâu tôi cố kỉnh chôn chặt trong tâm để nay này lại phá tung cửa nhà ám muội của việc lạng lẽ để ung dung bóp nát trái tim tôi.Dừng xe lại thì tôi thấy tôi đã ở xa tỉnh thành lắm rồi! Hạnh vẫn ngồi sau xe pháo,hai con mắt ướt át chú ý tôi không nói một lời nào,đồng hồ đeo tay vẫn điểm hơn 2h sáng,từ bây giờ nhà trọ của em vẫn đóng cửa lâu rồi.Tôi dẫn em vào trong 1 công ty ngủ cùng với góc nhìn e dè của em.Chúng tôi nhận phòng,tôi như con thú say mồi lao vào body bé dại bé bỏng của em,em không tồn tại bất kỳ một sự kháng cự nào cứ đọng bình thản như đó là cthị trấn đề xuất xảy đến.
Tôi thiết bị em ra chóng,tháo không còn toàn bộ phần lớn gì em đã mang.Bàn tay tôi sờ mó mọi tín đồ em một giải pháp đầy thô bạo.Em vẫn nằm lặng mang cho tôi mãi miết mơn trớn em,tôi hôn vội vàng vã lên mái đầu,lên trán,lên cằm lên môi của em.Em ôm tôi vào lòng,làm cho tôi vô tư.Em bây chừ sẽ nhắm mắt lại,người em nắng nóng lên,môi em lấp láy.Giờ trên đây từ đầu đến chân em như một kân hận bột,ở yên mang người không giống nhào nặng.Tôi ôm em,hôn lên ngực em,vân vê cả mọi phần mẫn cảm của em làm cho em cảm thấy hơn đau buồn.Và chúng tôi vẫn có tác dụng chuyện ấy em cũng khóc,Khi tôi nhận thấy rằng mình là suôn sẻ bạn đầu tiên em quan hệ.Em ở trang bị ra giường,thsống hào hển,tôi ôm em vào lòng,nlỗi ôm cả những đáng nhớ bi thảm phía bên trong đấy.Tôi cùng với em ngủ với nhau cho tới sáng,tôi ôm em vào lòng tưởng chừng đã ôm người con gái nhưng mà tôi hận thù duy nhất bên trên đời.Có lẽ em lừng chừng vậy,em vẫn còn đấy ngủ mà lại song môi em ntại 1 niềm vui thiệt niềm hạnh phúc.Cái niềm hạnh phúc em đang theo đuổi ao ước manh thừa em à! Anh lỗi em,tuy vậy anh tất yêu yêu em được,vào trái tim anh chỉ bao gồm nhất một láng hình của một cô gái không giống,không hẳn em,chưa phải Uyển Vnạp năng lượng,chưa phải những người nhưng anh từng ngủ thông thường.Bóng hình nphân tử nhòa mà lại cũng quá đậm đà.Em tỉnh giấc,hôn nhẹ lên má tôi một cái hôn bất thần đầy tình cảm(so với em) còn tôi cũng chỉ Cảm Xúc nhỏng từng nào loại hôn nhưng mà các người con gái khác đang giành riêng cho mình.Tôi chở em về đơn vị,còn tôi một mình long dong bên trên tuyến đường của bản thân bỏ mặc chiếc mẫu điện thoại thông minh đang réo om sòm của đứa bạn kêu tới trường,địa điểm đó chỉ với một nơi dành cho một fan đang đi xa khỏi cuộc sống tôi.Quán cafe rất gần gũi,chỗ ngồi không còn xa lạ, nhạc thân thuộc,cà phê thân quen thuộc… cứ đọng nhỏng trên đây new chính là công ty của chính bản thân mình chỉ khác một điều là cái ghế ngồi đối diện cùng với tôi trống vắng quá…