Hơn 300 tín đồ sẽ tồn tại ra đi, khổ sở thế Khi nhiều phần là những em học sinh cấp ba sóng ngắn từ trường ít nhiều Dongsan.

Bạn đang xem: Những câu chuyện về vụ chìm phà sewol

9 tín đồ vẫn còn biến mất, ở đâu đó mặt đáy biển khơi lạnh lẽo.

Hàng trăm mái ấm gia đình, hàng triệu người dân Nước Hàn tiếc thương thơm và đau đớn. đa phần bạn ví đây nlỗi một nỗi nhức cực độ của tất cả non sông trong vắt kỷ 21 này. 3 năm qua đi, fan ta vẫn lưu giữ nhỏng in từng câu chuyện, từng nhỏ người sẽ ra đi mãi mãi thuộc chuyến phà Sewol.



Giá nlỗi tất cả một phép màu xẩy ra...

Nữ thuyền viên quyết tử cứu vãn người

Những người sinh tồn bên trên chuyến phà Sewol năm làm sao chắc chắn sẽ không thể như thế nào quên được cô bé trẻ đang bình tĩnh, dũng mãnh góp từng tín đồ trên phà thoát ra ngoài: thiếu phụ thuyền viên Park Ji-young.

Trong hồ hết giờ phút gay cấn duy nhất, giáp ranh tử vong duy nhất, Ji-young vẫn ko mảy may lo mang đến tính mạng con người của bản thân mà lại chỉ mong sao tất cả các hành khách hoàn toàn có thể thoát ra khỏi tàu một cách an ninh duy nhất.

"Tôi thường xuyên hét lên rằng vì sao cô ấy không mặc áo phao cứu sinch trước. Park chỉ nói cô đã thoát ra khỏi bé phà sau khi bảo đảm rằng tất cả quý khách đã có giải bay. Cô ấy nói tbỏ thủ đoàn, trong đó có cô ấy, đã là những người sau cuối rời phà", một quý khách may mắn sinh tồn kể lại.



Nữ thuyền viên Park Ji-young sẽ hy sinh mình nhằm cứu vớt gần như bạn.

Nước càng dâng lên cao, Ji-young càng nkhô cứng tay đẩy các hành khách ra ngoài cửa ngõ nhằm hoàn toàn có thể lên ở trên. Dù lúc nước sẽ ngập đến ngang ngực bản thân, cô gái ttốt vẫn không bận tâm mà thường xuyên trợ giúp rất nhiều tín đồ.

Hàng chục người đang sống sót dựa vào cô gái thuyền viên gan dạ, còn Park Ji-young, cô nàng trẻ mới 22 tuổi vào thời điểm năm đó đã ở lại dưới biển lớn thuộc hơn 300 người khác.

Những lời nhắn gửi lại bạn thân

"Không, bé cần thiết dịch rời vị phà thừa nghiêng. Di gửi còn nguy khốn hơn".

"Mẹ, vì con hại là sau này quan yếu nói với bà bầu cần nhắn tin nhắn này. Con yêu thương mẹ".

Đó là các mẫu lời nhắn ở đầu cuối của rất nhiều em học sinh gửi lại mang lại gia đình, mang lại bố mẹ. khi dòng phả dần nghiêng với chìm xuống biển khơi, sự thấp thỏm cùng nhẵn buổi tối vây xung quanh, tử vong gần như là cận kề, tập thể ttốt chỉ với biết gửi lại đa số loại tin nhắn ở đầu cuối cho cha mẹ bản thân, các câu nói nđính ngủi mà lại cứa sâu vào trọng tâm can hầu hết tín đồ.



Những fan mẹ vật vã mòn mỏi ngóng con.

Đau đớn thay với bất lực làm thế nào lúc nhìn thấy sự vô vọng của những bé qua chiếc lời nhắn mà hầu như ông tía bà mẹ không thể làm gì được. Đó là cái thời tự khắc, bọn họ biết cuộc sống của nhỏ bản thân sẽ đếm bởi phút, bằng giây chđọng không hề là hàng giờ nữa. Nhưng các bậc phụ huynh không làm gì không giống được. Chỉ còn nước mắt sống lưng tròng rã và sự hi vọng rằng những bé mình vẫn bình yên.

"Nếu hoàn toàn có thể lặn, tôi vẫn khiêu vũ xuống nước kiếm tìm con gái mình", một phú huynh nghứa ngào nước đôi mắt.

Người giáo viên trẫm mình sau thời điểm sống sót

Trong những người như mong muốn sinh tồn trên chuyến phà tử thần đó có hiệu phó của ngôi trường trung học Danwon, ôngKang Min-kyu, 52 tuổi. Tuy nhiên, chỉ vài ba ngày sau khi được cứu giúp sống, ông Kang được search thấy sẽ từ trần trong tứ vậy treo cổ gần sân tập thể dục thể thao trên hòn đảo Jinvày, chỗ nhưng tất cả hàng nghìn prúc huynh đã ngóng chờ bé sau thảm kịch.

Có lẽ, thầy Kang chỉ là 1 trong những trong số không hề ít nạn nhân tương quan cho tới vụ chìm phà tuy vậy mẩu chuyện của thầy lại khiến tín đồ ta bi ai vô hạn. hầu hết fan tự đặt thắc mắc mang đến tử vong của thầy, hợp lý và phải chăng thầy quá dằn vặt vì là tín đồ sinh sống sót? hợp lý chuyến phả định mệnh cơ đang ám ảnh cả cuộc đời thầy?



Thầy giáo Kang Min-kyu đang tự vẫn vài bữa sau vụ chìm phả.

Không ai biết vững chắc câu vấn đáp, dẫu vậy tín đồ ta hiểu được, thời gian sau này sẽ là phần đông ngày niềm mơ ước của thầy chợp chờn trong cơn ác mộng Lúc hàng trăm ngàn em học sinh của chính bản thân mình vẫn ra đi lâu dài. Sự ra đi của thầy có lẽ nlỗi một sự giải bay, một dẫn chứng mang đến nỗi bi thảm cơ cực của người ngơi nghỉ lại.

Giá nhỏng cuộc sống này sẽ không nghiệt té điều này...

Bàn thờ thông thường của hàng trăm học sinh

Ngôi ngôi trường Dongsan, địa điểm từng rộn ràng tiếng mỉm cười với hi vọng bừng sáng sủa của học viên giờ đây lại nhunhỏ một color thương hải tang điền.

Một bàn thờ cúng tầm thường được dựng lên giữa trường, nơi di hình họa và rất nhiều bó hoa đá quý tưởng vọng sự ra đi của rộng 200 em học viên với cô giáo như bóp nghẹt trái tlặng của bao người. Chưa lúc nào, fan ta lại thấy sự tuyệt vọng điều này tại một địa điểm đáng nhẽ ra đề xuất chứa chan thú vui và sự sống.



Bàn thờ chung của hàng trăm học viên.

Lũ trẻ mới gần đầy trăng tròn tuổi, vẫn còn đó tươi tắn và sôi nổi, tận tâm với nhiều khát khao. Nhưng bây giờ, các em vẫn trường tồn ra đi, để lại tuổi tkhô giòn xuân của chính mình lại ngôi ngôi trường này và bên trên chuyến phả số phận kia.

Có lẽ, chưa đám tang nào lại khiến cho fan ta khóc nhiều đến cố kỉnh. Nếu không có chuyến phả Sewol ngày 16/4 kia, ngôi trường Dongsan giờ đây dĩ nhiên lại có một mùa xuân ngập nắng với niềm vui.

Xem thêm: Bà Bầu Ăn Trứng Gà Nhiều Có Tốt Không ? Bà Bầu Ăn Trứng Gà Cần Lưu Ý Gì


Ngôi ngôi trường lúc này chỉ với nỗi ảm đạm thương vô hạn.
Theo Thời Đại
*
Gửi nội dung bài viết